Đến khi ta qua đời, nhìn thấy chàng tóc trắng chỉ sau một đêm, ta mới biết – thì ra chàng đã sớm yêu ta sâu đậm.
Ta gả cho thám hoa lang đã nhiều năm, nhưng cả hai chưa từng viên phòng.
Sau khi trùng sinh, ta thầm nghĩ: mỹ nhân thế này, sao có thể để rơi vào tay kẻ khác?
Trên giường, ta vòng tay ôm lấy cổ chàng, khẽ cười: “Phu quân, chuyện viên phòng... nên thành rồi đấy.”
Thảo luận nội dung truyện, góp ý lỗi chính tả hoặc để lại cảm nhận sau khi đọc. Chú ý không nói tục chửi bậy, không nói việc liên quan chính trị