Tôi từng tôn thờ anh như thần linh, nhưng anh lại vứt bỏ tôi như một đôi giày rách.
Hỉ Hoan, cái tên đẹp làm sao.Ai ai cũng yêu mến cô ấy.
Dù Phương Thế Xuyên bất đắc dĩ cưới tôi, nhưng trong lòng anh suốt bao năm qua vẫn chỉ có cô ấy.
Tôi ngay cả vai trò thế thân cũng không xứng đáng, quả thật đáng đời.
Thảo luận nội dung truyện, góp ý lỗi chính tả hoặc để lại cảm nhận sau khi đọc. Chú ý không nói tục chửi bậy, không nói việc liên quan chính trị