Ta là nha hoàn nhị đẳng của phu nhân, vì có dung nhan mà được chỉ định làm thiếp của tiểu hầu gia.
Ta thấp thỏm đợi tiếng chuông cuối cùng của số phận được định đoạt, nào ngờ sự tình diễn biến luôn ly kỳ hơn người tính.
Cùng bầu bạn hai năm, Tiểu hầu gia cao quý như vàng ngọc chẳng thể rời xa ta nữa.
Mỗi sớm mai, chàng đều ôm ta, khẽ thì thầm bên tai: "Phu nhân, để ta vì nàng họa mi."
Thảo luận nội dung truyện, góp ý lỗi chính tả hoặc để lại cảm nhận sau khi đọc. Chú ý không nói tục chửi bậy, không nói việc liên quan chính trị