Ta mang tên Tống Châu, ắt phải để cái tên này lưu danh muôn thuở.
Ta ở kinh thành bán hoành thánh, một mình bán đã hai mươi năm. Thế tử Thành Vương rong ruổi ngựa khắp kinh thành, vó ngựa giẫm nát gánh hoành thánh của ta, còn quất ta một roi.
Thế tử thái độ kiêu ngạo: 'Một tiện dân mà thôi, bổn thế tử dẫu chẳng bồi thường, ngươi có thể làm gì ta?'
Ngày hôm sau, ta đến Kinh Triệu Phủ gõ trống kêu oan. Lục bộ Thượng thư đích thân đến, Tả hữu Ngự sử đứng hầu. Ninh Chiêu Hầu xách thế tử lên điện: 'Ta đã bắt được thằng ranh con này rồi!'
Hoàng đế ngự trên ngai vàng phán: 'Đánh. Phải đánh cho thằng ranh này đến nỗi cha hắn cũng không nhận ra!'
Thảo luận nội dung truyện, góp ý lỗi chính tả hoặc để lại cảm nhận sau khi đọc. Chú ý không nói tục chửi bậy, không nói việc liên quan chính trị